Ai thi hành ý muốn của người Cha? (Mt 21, 31)

Ai thi hành ý muốn của người Cha? (Mt 21, 31)

Đức Giêsu nói với các Thượng tế và Kỳ mục trong dân rằng: “Các ông nghĩ sao? Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất: Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho. Nó đáp: Con không muốn! Nhưng sau đó nó hối hận, nên đi lại. Ông đến gặp người con thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: Thưa Ngài, con đây. Nhưng rồi không đi. Trong hai người con đó, ai thi hành ý muốn của người Cha?”

Đoạn Tin Mừng Thánh Matthêu hôm nay, Đức Giêsu hỏi các thượng tế và kỳ mục mà cũng là hỏi từng người chúng con: “Ý con thế nào? Ai thi hành ý muốn của người Cha” tất nhiên câu trả lời sẽ là: “Người thứ nhất “. Quá đúng. Ai trong chúng con cũng biết điều ấy, thế nhưng xét mình, con tự hỏi con đang là hạng người nào? Thứ nhất hay thứ hai trong cuộc sống hôm nay?

Người thứ nhất có cái sai của anh ta: “Không vâng lời”, hay nói đúng hơn là không muốn làm theo ý tốt của cha mình, không tin vào lòng yêu thương của Cha muốn con được đón nhận tình thương của Người. Thế nhưng, khi nghĩ lại về thái độ của cha, anh biết ông không hề muốn đày đọa, ghét bỏ mà luôn luôn muốn anh được hạnh phúc. Anh không nỡ trái ý, làm mất lòng ông và hơn cả là anh có lòng tin vào tình Phụ tử của người cha nhân từ, anh quyết định “đi làm”. Thái độ ấy là một sự thay đổi theo hướng tích cực. Bản tính con người là hay thay đổi, từ thái cực này chuyển sang thái cực khác, bình thường thôi. Nhưng sự thay đổi của anh thể hiện thái độ phục thiện, vâng phục sau khi đã hồi tâm, đã hối hận. Đây không phải là một sự thay đổi nhất thời, bồng bột mà là một sự sáng suốt, tỉnh táo. Một quyết tâm đổi mới, trở lại con đường ngay chính.

Người thứ hai, rất vui khi được người cha hỏi đến, rất sẵn sàng trả lời một cách đĩnh đạc trước yêu cầu của Cha mình: “Thưa Ngài, con đây “. Hẳn người Cha nghe được những lời ấy vui biết bao: “Có thế chứ! Ai lại như thằng kia, thẳng thắn chối từ thi hành ý muốn của mình”. Thế nhưng, nói vậy chứ không phải vậy. Chắc anh ta nghĩ: cứ vâng dạ đi cho cha vui lòng, còn làm hay không là do mình. Vườn nho thì bao la, người làm thì đông đúc, mình không đi thì cũng vẫn có người làm, “không mợ thì chợ vẫn đông “, làm sao ông biết được mình có đi hay không? Chính từ suy nghĩ ấy, anh không hiểu rằng người cha vẫn dõi theo anh từng bước; cuộc đời của anh, cha nắm vững; từng việc anh làm, từng bước anh đi cha đều nhìn đến và lo lắng cho anh. Anh quyết định không đi, cha buồn biết bao. Anh không tin rằng cha biết anh, anh lừa cả cha. Cha đau xót biết chừng nào. Tự anh, anh đã rời xa tấm lòng thương xót của cha, mà vì tôn trọng sự tự do của anh, cha đã không thể ép anh theo ý Người.

Cuối cùng: “Những người thu thuế và những cô gái điếm vào nước Thiên Chúa trước các ông “.Đức Giêsu đã lên tiếng cảnh báo và nhắc nhở. Những người thu thuế, những cô gái điếm không phải là những người tốt. Họ đã từng không nghe lời Thiên Chúa, đi vào con đường tăm tối. Nhưng khi đón nhận được những lời rao giảng, chỉ đường công chính của những sứ giả của Đức Kitô ngày ấy, và hôm nay là Tin Mừng của Đức Kitô để lại. Họ đã tin, đã sám hối và họ sẽ được cứu thoát.

Lạy Chúa,

Con cũng đã biết người thi hành ý muốn của người cha là người thứ nhất. Con cũng nghĩ rằng mình sẽ theo anh ấy. Thế nhưng, trong thực tế cuộc đời, biết bao lần con nói mà không làm. Vâng vâng dạ dạ, xin sám hối trở về nhưng rồi đâu lại vào đó. Lúc này là người thứ nhất, chẳng bao lâu lại thành người thứ hai.

Phải chăng lòng tin của con còn non yếu? Phải chăng con đã không năng nghe, đón nhận Lời Chúa để Lời Người hằng ở bên con, nâng đỡ con hầu con biết thi hành ý Chúa muốn nơi con.

Xin giúp con, Chúa ơi!

_______________

Fx Đỗ Công Minh.

 

keyboard_arrow_up back to top