Hãy chiến đấu để qua cửa hẹp (Lc 13,24).

Hãy chiến đấu để qua cửa hẹp (Lc 13,24).

Nhiều người khi được hỏi tại sao theo đạo Công Giáo? Tại sao lại tin vào Chúa? Họ trả lời thật dễ dàng: Để khi chết được vào nước Thiên đàng. Câu trả lời xem ra đơn giản, dễ dàng. Bài Tin Mừng hôm nay, Thánh Luca cho thấy Đức Giêsu cảnh báo về điều ấy, khi trả lời một người phỏng vấn Người: “Thưa Ngài, người được cứu thoát thì ít, có phải không?”. Chúa không trả lời thẳng là ít hay nhiều, hay tất cả. Chúa bảo họ: “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào, vì tôi nói cho anh em biết: Có nhiều kẻ sẽ tìm cách vào mà không thể được”.

Vào Thiên đàng để được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu sau cuộc sống trần gian, ai cũng mong được như vậy. Tất nhiên cửa đến không rộng mở để ai cũng thảnh thơi tiến vào. Con đường đạt đến hạnh phúc, như lời Đức Kitô là một con đường đi qua cửa hẹp, không phải vì Chúa hạn chế. Nhưng vì muốn đi con đường ấy thì phải chấp nhận đi vào khuôn khổ. Cũng vì phải theo một khuôn khổ, nên cửa vào chỉ vừa đủ cho những người biết chấp nhận chiến đấu mỗi ngày mà vào. Chiến đấu ở đây không phải là chiến đấu chống lại nhau để giành chỗ vào, mà là chiến đấu với chính bản thân mình. Con đường dẫn đến cửa vào đó là con đường nào? Chính là con đường Chúa đã đi qua, để đem chính mình Người làm của lễ hiến tế Thiên Chúa Cha trên đồi Can-vê. Con đường thương khó đó dẫn chúng ta đến cửa nước Trời. Cửa hẹp nhưng lần lượt từng người, từng người được Chúa đón tiếp.

Nhiều người khi biết hạnh phúc nước trời Chúa hứa ban thì tìm mọi cách để vào, theo cách nghĩ của mình. Tưởng rằng với công trạng nào đó nơi trần gian, tự cho mình có nhiều việc đạo đức nên chắc chắn sẽ được đền bù khi đến trước tòa Chúa. Một số khác thì cho rằng mình đã từng bao lần tham dự những cuộc lễ lớn trong đạo, đã từng cầu kinh, khấn hứa; dâng cúng lắm của, nhiều tiền, tham gia những buổi hành hương dài ngày với biết bao tốn phí; trong lúc những người khác không dám làm như họ, hay không làm được như họ. Các vị ấy chắc mẩm Chúa sẽ cho vào qua cửa một cách thong dong. Hoặc giả sử, cửa có đóng lại rồi thì khi gõ, Chúa sẽ ra đón và mời vào.

Nhìn lại mình, con cũng đã từng nghĩ như thế. Con đã từng tự hào là yêu mến Chúa nhiều hơn người khác. Con tham gia nhiều hội đoàn, sẵn sàng có mặt trong các buổi sinh hoạt đạo đức xa gần. Kinh hạt con thuộc, thánh ca con thông thạo, đến chỗ nào con cũng được tiếng là người mộ đạo, sốt sắng. Nhưng còn những người khác bên con, con chẳng hề quan tâm đến. Tính mê nết xấu vẩn tồn tại trong con, con chưa dám rũ bỏ để nhẹ gánh mà đi qua cửa hẹp. Con vẫn chạy theo những đam mê, ích kỷ cá nhân, vẫn tin Chúa ngoài môi miệng, với những hoạt động mang tính khoe khoang, hơn người. Xin Chúa giúp con sửa chữa bản thân mình.

Lạy Chúa! Con đường nào Chúa đã đi qua, con đường nào Ngài ra pháp trường?”.

“Lạy Chúa! Xin cho con bước đi theo Ngài, xin cho con cùng vác với Ngài, thập giá trên đường đời con đi. Lạy Chúa! Xin cho con đóng đinh với Ngài, xin cho con cùng chết với Ngài, để được sống với Ngài vinh quang”. AMEN. (con đường Chúa đi –Văn Chi).

Fx Đỗ Công Minh.

keyboard_arrow_up back to top