Phải biết ơn Cha Mẹ

NHÂN BẢN

 

PHẢI BIẾT ƠN CHA MẸ

 

1) LỜI CHÚA: “Ngươi hãy thảo kính cha mẹ” (Mt 15,4).

2) CÂU CHUYỆN:

Ngày nay người ta thường hay phàn nàn về tư cách của lớp người trẻ, nhất là thái độ vô ơn đối với cha mẹ và những người đã làm ơn cho mình. Sau đây là một câu chuyện cho thấy công ơn trời bể của cha mẹ mà những người làm con có bổn phận phải hiếu thảo đáp đền.

Buổi tối hôm đó một bé gái khoảng 12 tuổi đã to tiếng cãi lại với mẹ khi bà cấm cô không được tiếp tục đi chơi về nhà quá khuya. Cô cảm thấy mẹ thật quá đáng khi cấm cô đi chơi như vậy. Trong lúc giận dỗi, cô quyết định bỏ nhà ra đi mà không biết mình sẽ phải đi đâu. Trong lúc lang thang trên hè phố, cô mới sực nhớ ra là mình chẳng có một đồng bạc dính túi, thậm chí không đủ tiền để gọi điện thoại về nhà. Rồi cô đi ngang qua một quán bán mì hoành thánh. Mùi thơm từ nồi sáo bốc lên ào vào mũi khiến cô cảm thấy đói. Cô ước gì được ăn một tô mì hoành thánh thơm ngon kia, nhưng kẹt một nỗi là cô không có tiền! Người bán mì thấy cô bé đứng tần ngần trước quầy liền lên tiếng hỏi: “Này bé kia, cháu có muốn ăn một tô mì không?”. Cô thẹn thùng và ấp úng trả lời: “Nhưng... thưa ông, cháu không có mang tiền theo...” Người chủ quán liền nói: “Chắc là bỏ nhà đi hoang rồi phải không?” Thấy cô im lặng, ông nói tiếp: “Thôi, cháu cứ vào đây. Ta sẽ làm cho cháu một tô mì đặc biệt”. Một phút sau, ông đã mang ra đặt trước mặt cô một tô mì lớn đang bốc khói thơm nức mùi hoành thánh. Cô vội vàng ăn ngấu nghiến cho đỡ cơn đói đang cồn cào ruột gan. Một lúc sau, cô ngồi thừ ra và hai dòng nước mắt tự nhiên tuôn trào. Ông chủ quán thấy vậy liền lại ngồi bên và hỏi: “Sao, có chuyện gì buồn hả cô bé?”. Cô sụt sùi đưa tay lên dụi mắt đáp: “Thưa bác không có gì đâu ạ. Chỉ tại cháu cảm động trước lòng tốt của bác đấy thôi!” Bấy giờ ông chủ quán liền nói: “Này cô bé, sao cháu lại nghĩ vậy? Cháu hãy nghĩ kỹ lại đi: Bác mới đãi cháu có một tô mì chỉ đáng mấy đồng mà cháu đã cảm động như thế. Còn cha mẹ cháu đã nuôi nấng chăm sóc cháu từ khi nhỏ xíu cho tới bây giờ, sao cháu lại không cảm động trước tình thương bao la trời bể đó mà lại bỏ nhà ra đi hả cháu?” Cô bé giật mình khi nghe lời bác chủ quán vừa phân giải. Cô tự nhủ: “Đúng rồi!. Tại sao mình lại không nghĩ ra vậy nhỉ? Một tô mì của người lạ chẳng đáng là bao mà mình thấy cảm động và cần phải mang ơn, còn cha mẹ đã sinh ra mình, nuôi mình ăn học suốt bao năm qua, thế mà chưa bao giờ mình nghĩ đến phải đáp đền cha mẹ, dù chỉ là một chút thôi. Rồi vì bị mẹ trách mắng một câu mà mình lại dám cự cãi rồi còn bỏ nhà ra đi nữa!”... Trên đường về nhà, cô thầm nghĩ những điều phải nói với mẹ: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ. Con biết con thật có lỗi với mẹ. Xin mẹ hãy tha thứ cho con...” Khi bước lên thềm cửa, cô thấy mẹ đang ngồi thẫn thờ với nét mặt âu sầu lo lắng vì chờ mãi không thấy cô về nhà ăn cơm. Vừa thấy con, mẹ cô như bừng tỉnh lại. Bà vui vẻ chạy lại ôm chầm lấy con và âu yếm nói: “Mau vào nhà đi con. Chắc con gái của mẹ đang đói bụng lắm đây. Cơm tối mẹ đã nấu xong từ nãy đến giờ và đang lo không biết con giận mẹ bỏ đi đâu? Thôi con ngồi vào bàn ăn ngay cho nóng...” Không thể kềm lòng được nữa, cô òa lên khóc trong vòng tay mẹ. Cô nói trong nước mắt: “Mẹ ơi, cho con xin lỗi...” Nhưng không để cô nói hết câu, mẹ đã dỗ dành động viên rằng: “Thôi, con không cần phải nói nữa. Mẹ biết con gái của mẹ thế nào cũng sẽ về nhà với mẹ mà!”. Cô thầm quyết tâm từ nay không bao giờ dám bỏ nhà đi hoang nữa, và sẽ cố chu toàn bổn phận làm con hiếu thảo để mẹ được vui lòng.

3) SUY NIỆM:

Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta dễ cảm động trước một hành động nhỏ bé của ngưới chung quanh làm cho mình, nhưng trước những việc lớn lao mà cha mẹ làm cho ta thì ta lại coi như là chuyện đương nhiên... Tình yêu và sự săn sóc dưỡng nuôi của cha mẹ chính là món quà quý giá nhất mà Thiên Chúa đã ban cho mỗi người chúng ta từ khi mới chào đời. Cha mẹ chăm lo nuôi nấng chúng ta vô điều kiện, và không mong chúng ta phải báo đền. Nhưng bổn phận làm con đòi chúng ta phải tỏ lòng biết ơn các ngài bằng sự hiếu thảo, vâng lời và làm cho các ngài vui lòng trong tuổi già, để báo đáp phần nào công ơn trời bể mà các ngài đã làm cho chúng ta.

4) SINH HOẠT: 1.- Có khi nào bạn nghĩ tới bao nhiêu công ơn mà cha mẹ đã làm cho mình, để tỏ lòng hiếu thảo biết ơn đối với các ngài hay chưa? 2.- Lòng hiếu thảo biết ơn của con cái đối với cha mẹ thường được biểu lộ bằng những thái độ và hành động cụ thể nào? 3.- Cộng đoàn cùng hát bài: “Xin Chúa í a chúc lành cho đời cha mẹ của con...” để cầu nguyện cho đấng sinh thành đã làm ơn cho mình.

__________________

Lm. Đan Vinh HHTM

Chia sẻ.