Tác hại của lời đồn đại

NHÂN BẢN

 

TÁC HẠI CỦA LỜI ĐỒN ĐẠI

 

Một đêm kia, một người đàn bà nghe có tiếng đối đáp giữa hai vợ chồng nhà hàng xóm liền chú ý lắng tai nghe, nhưng chỉ câu được câu chăng. Sáng hôm sau, bà lại thấy ông chủ nhà đánh xe ngựa ra đi thật sớm, và cả tháng sau vẫn không thấy trở về. Bà muốn hỏi thăm bà vợ ở nhà, nhưng lại không dám vì sợ mang tiếng là kẻ lắm điều tọc mạch. Một hôm, nhân họp mặt với mấy bà bạn, bà đã kể cho họ những điều “tai nghe mắt thấy” bên nhà hàng xóm, và còn nhận định: vì cãi nhau nên ông chồng đã tức giận bỏ nhà đi luôn. Sau đó câu chuyện được một đồn mười, mười đồn trăm, và chẳng bao lâu cả thị trấn đều hay biết chuyện đôi vợ chồng cãi nhau và ông chồng đã bỏ nhà đi theo bồ nhí.

Khi nghe những lời đồn đãi bị thêu dệt như thế, bà cảm thấy áy náy lương tâm. Nhất là từ khi biết ông kia đi làm xa và sắp trở về đón vợ đến nơi ở mới. Sau cùng bà quyết định đi xưng tội. Sau khi phân tích cho bà thấy tác hại của những lời đồn đại, cha giải tội đòi bà phải đi thanh minh những điều đã nói hôm trước. Bà vâng lời cha: gọi điện thoại để nói lại sự thật với nhóm bạn kia. Sau đó bà vui vẻ cho cha biết việc đền tội đã làm. Nhưng thay vì khen bà, vị linh mục lại im lặng. Bấy giờ bà lên tiếng hỏi: “Sao vậy cha? Con đã làm theo lời cha dạy rồi mà”. Vị linh mục liền trả lời: “Tôi biết. Nhưng tội của bà vẫn còn đó!”. Bấy giờ để chứng minh tác hại của những lời đồn đại. Cha bảo bà đi chợ mua một con gà mang về làm thịt, nhưng phải làm lông gà trên đường về nhà. Cứ mươi bước, bà phải cạo một đám lông gà bỏ xuống vệ đường. Hôm sau khi bà trở lại, cha lại đòi bà đi thu gom đám lông gà hôm trước. Nhưng phải mất cả buổi đi kiếm bà cũng chỉ mang về được ba sợi lông vũ. Bấy giờ vị linh mục nói: “Bà thấy đó. Lời nói ra thì dễ, nhưng muốn thu lại đầy đủ lại không dễ chút nào. Những lời đồn đại của chúng ta về người khác vốn không có thực, nên nhẹ nhàng giống như những sợi lông tơ bị gió cuốn bay khắp nơi, và ta sẽ không bao giờ có thể thu gom lại đầy đủ được như trước”.

Qua câu chuyện trên, có lẽ mọi người chúng ta đều đã ý thức được tác hại của dư luận. Lúc đầu có thể chỉ là một câu chuyện kể cho vui. Nhưng khi được truyền từ miệng người này sang người khác, nó sẽ bị biến đổi theo chiều hướng xấu.

Tuy nhiên, có người lại nói: những người sống gần nhau phải biết quan tâm đến nhau. Nếu chủ trương “Đèn nhà ai, nhà ấy rạng!...” thì chẳng phải là ích kỷ, khép kín, vô tâm và vô tình lắm sao?” Để trả lời cho vấn nạn này, chúng ta cần sống theo lời Đức Khổng Tử: “Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân” (Điều mình không muốn, đừng làm cho người), và lời dạy của Chúa Giê-su: “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta” (Mt 7,12a). Như thế chúng ta sẽ vừa sống chan hòa yêu thương, lại vừa không bị mang tiếng là kẻ tò mò, ưa tọc mạch vào những chuyện riêng tư của người khác.

CÂU HỎI: 1) Bạn có thích sống chung với một kẻ có tính tò mò, hay tọc mạch vào chuyện riêng của bạn hay không? Tại sao 2) Một người sống khép kín tránh giao tiếp với người khác có phải là một người tôn trọng tha nhân không? 3) Khi nghe một lời đồn đại, bạn nên tỏ vẻ khó chịu không muốn nghe, hay cứ nghe rồi đặt vấn đề phân tích về tính xác thực của câu chuyện ấy? Tại sao? 4) Hát chung bài: “Đâu có tình yêu thương...” để xin Chúa giúp bạn sống vị tha bác ái và trưởng thành về nhân cách.

__________________

Lm. Đan Vinh HHTM

 

Chia sẻ.