Tránh thói lười biếng ỷ lại

NHÂN BẢN

TRÁNH THÓI LƯỜI BIẾNG Ỷ NẠI

LỜI CHÚA: Chúa Giê-su phán: “Cha tôi vẫn làm việc thì tôi cũng làm việc” (Ga 5, 17). - Thánh Phao-lô viết: “Ai không chịu làm thì cũng đừng ăn” (2 Tx 3, 10).

SUY NIỆM:

Vào một buổi sáng Chúa Nhật nọ, trong một phòng dành cho các bệnh nhi bị sốt xuất huyết thuộc bệnh viện đa khoa quận, có ba đứa trẻ đang nằm thiêm thiếp trên ba chiếc giường nhỏ kê gần nhau. Ba bà mẹ trẻ thì đang ngồi bên giường của con, vừa ăn cơm vừa nói chuyện rôm rả. Bấy giờ một bà nêu nhận xét: “Hình như đã hai ngày rồi: Thứ Bảy hôm qua và Chúa Nhật hôm nay, mà sao tôi chẳng thấy có ai đến phòng mình để dọn dẹp vệ sinh cả?” Bà thứ hai thì nhìn chung quanh phòng góp chuyện: “Đã thế, tôi lại chẳng tìm thấy cái chổi hay cây lau nhà nào ở chung quanh đây cả”. Bà thứ ba cũng phụ họa thêm: “Có câu ví: Sạch như bệnh viện, mà sao tại bệnh viện này người ta lại để dơ như vậy chứ?”. Rồi ba bà tiếp tục than thở về nhiều việc khác liên quan đến vấn đề phục vụ cơm nước và nhà vệ sinh trong bệnh viện. Vừa lúc ấy, có một phụ nữ trẻ bế trên tay một đứa con nhỏ đi vào phòng. Ba bà mẹ trẻ kia liền ngưng câu chuyện và chăm chú theo dõi người mới tới. Sau khi nhận ra chiếc giường còn trống và đặt đứa bé gái khoảng năm sáu tháng tuổi vào giường, chị ta nhìn ra cửa thấy chồng còn đang đứng thập thò, liền đưa tay vẫy gọi: “Anh mau vào trong này trông con cho em, để em đi kiếm xem có cây chổi hay cây lau chùi nào để dọn phòng nhé”. Rồi chỉ một loáng sau cả căn phòng đã trở nên sạch bóng đang khi ba bà mẹ kia tỏ thái độ không quan tâm. Lúc này chị mới tới ngồi lên giường bên cạnh chồng và cho con nhỏ bú, nét mặt chị trông thật đôn hậu không chút so đo thiệt hơn. Hình như có một nỗi hổ thẹn nào đó đang nhen nhúm trong lòng ba bà mẹ trẻ kia.

Câu chuyện trên cũng thường hay xảy ra ở những nơi tập thể đông người như nhà trọ, ký túc xá sinh viên, lớp học, nhà thờ, chợ búa hay xóm ngõ... Nhiều người thường hay suy nghĩ và sống theo châm ngôn: “Đèn nhà ai, nhà ấy rạng”, hoặc tránh việc “Ăn cơm nhà đi vác tù-và hàng tổng”. Những khi gặp phải điều bực mình trái ý thì nhiều người chỉ biết than trời trách đất, hoặc đổ lỗi cho hoàn cảnh, mà không chịu dấn thân phục vụ việc chung. Thái độ đó chính là thái độ MA-KE-NO (mặc kệ nó), thường có nơi không ít người trẻ hôm nay.

Trong một xóm nọ, mỗi lần mưa to gió lớn đều xảy ra tình trạng ngập nước. Nước đen hôi thối từ cống dâng lên tràn vào nhiều nhà có nền thấp hơn mặt đường. Ai cũng biết chuyện ngập nước là do đường cống bị tắc, hay do nắp lỗ ga bị rác bít kín, khiến nước mưa không thể tiêu thoát mau được. Nhưng trong lúc trời mưa to, it có người nào chịu hy sinh đội mưa ra ngoài sân moi rác ở lỗ ga cho tiêu nước. Ai nấy chỉ lo tát nước nhà mình và kêu trách nhà nước không chịu sớm giải quyết tình trạng ngập nước gây ô nhiễm môi trường. Nếu có ai đó hăng hái ra thông lỗ ga thì các người khác cũng vẫn bình chân như vại. Họ chỉ biết khoanh tay đứng nhìn mà có khi còn trách ngược nếu người này không sớm ra thông nắp lỗ ga như mọi khi, để nước bẩn tràn vào nhà của họ.

3) SINH HOẠT: 1. - Trong cuộc sống thường ngày, bạn có gặp thấy trường hợp nào tương tự cho thấy thái độ lười biếng ỷ nại và thờ ơ ích kỷ của nhiều bạn trẻ không? 2. - Câu “Thà thắp lên một ngọn đèn còn hơn là ngồi mà nguyền rủa bóng tối” có thể áp dụng phù hợp với bài học hôm nay hay không? Tại sao? 3. - Hãy dâng một lời nguyện để bày tỏ quyết tâm dấn thân hy sinh và vị tha bác ái. Rồi kết thúc sinh hoạt bằng bài hát: “Đâu có tình yêu thương...” hay một bài hát có nội dung tương tự.

___________________

Lm. Đan Vinh HHTM  

Chia sẻ.